“Không phải của Lãng Đãng Sơn, mà là của bổn vương.”
“Hòn đảo này do chính tay ta tạo nên, chỉ là về sau ngại phiền phức nên bán cho kẻ khác quản lý kinh doanh. Nhưng dù sao đây cũng là thứ do ta dựng nên, không thể để nó bị hủy được, bằng không chẳng phải làm mất mặt bổn vương sao?”
Trần Lâm cạn lời.
Hắn vừa mới từ Thất Tinh Giới Vực đi ra, vậy mà lại đặt chân đúng vào địa bàn của đối phương.




